Anh à, chàng trai trường H giấu tên!
Em không biết phải bắt đầu từ đâu, vì ngay cả việc viết những dòng này cũng đã là một điều em từng cố né tránh rất lâu. Em cứ nghĩ, chỉ cần giữ mọi thứ trong lòng thì sẽ ổn, rằng thời gian sẽ giúp em quên đi cảm xúc này. Nhưng hình như… em đã sai.
Em thích anh.
Một cách rất nhẹ nhàng, rất âm thầm, giống như cách anh xuất hiện trong cuộc sống của em vậy. Không ồn ào, không phô trương, chỉ là từng chút một khiến em quen...