Xin chào anh chị và tất cả các bạn đã dành thời gian để đọc Confession này ạ. Mình xin phép được ẩn danh hoàn toàn ạ. Mình nghĩ là mình đang có một vài vấn đề về tâm lý nên mình cần vài lời khuyên của mọi người ?

Không biết mình bị sao mà mỗi khi nhìn thấy thành thích của những bạn cùng trang lứa, thì cảm giác thất bại lại trỗi dậy khiến mình lãng phí một ngày vì lúc đó mình chẳng muốn làm gì cả. Xung quanh nhà của mình có vài người hay tới nhà chơi và tiện thể khoe con của họ luôn, và mỗi lần gia đình mình nói lại thì mình chán tới mức chẳng muốn nghe và cảm giác ấy lại xuất hiện. Nó nhiều đến nỗi mà mình lựa chọn cách đi làm các công việc tình nguyện để vơi bớt cảm giác thất bại ấy.

Kết quả kỳ vừa rồi mình làm không được tốt và có dấu hiệu sa sút dần đi, vì thế mình nghĩ có thể là do bản thân dành quá nhiều cho công việc tình nguyện quá nhiều, có lúc kín cả lịch trong một tuần. Có nhiều người nói "Sao mày hay làm mấy công việc vô bổ đó vậy? Ai trả lương cho mày đâu? Mày thiếu điểm rèn luyện à?", nhưng họ đâu biết rằng đó là cách để mình thấy bản thân có giá trị cho xã hội này.

Ít ra thì vô dụng, thất bại đến mấy cũng làm được chút việc có ích cho cộng đồng, xã hội. Mình vừa đi các sự kiện tình nguyện, vừa dạy học cho các em khoá sau ở trường C3 cũ và làng trẻ mồ côi. Mình rất giỏi một môn nhưng môn đó không liên quan đến ngành học. Mình nghĩ rằng nếu như bỏ cũng uổng, vì thế nên truyền đạt những kiến thức đó cho người khác và khiến họ cũng giỏi hơn.

Trong khi đó, gia đình thì khá bỏ bê vì anh đậu trường top còn mình chỉ học trường tư, cộng với việc hướng nội sợ giao tiếp làm mình khá nhát và đâm ra là ít bạn bè, dẫn đến cô đơn. Có nhiều lúc tuyệt vọng, mình muốn 44 cho xong mà nghĩ đi nghĩ lại còn bố còn mẹ và còn các em đang nhờ kèm thêm nên lại không nỡ. Không biết là mình có bị điên hay không nữa, dạo này càng nhiều đêm mất ngủ, thức từ tối đến sáng dậy đi học làm sức khỏe dần đi xuống, cảm sốt triền miên...

Xin được hỏi tất cả là mình có đang bị bệnh tâm lý không và cách thoát ra khỏi hố đen ấy như nào ạ ✨


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16582 22:07, 01/07/2026

Chuyện là em mới có một buổi date với một anh học IT ở trường H. nọ và mới ra trường. Ảnh chở sau xe là em - một đứa học HUFLIT. Em kể em có người bạn học IT thì anh ấy nói trước mặt một đứa học ở HUFLIT như em là ổng không đánh giá cao dân... Xem thêm

#16580 21:07, 01/07/2026

LÀM SAO KHÔNG GANH Tỵ KHI BẠN ĐƯỢC ĐIỂM CAO Hôm nay em có bài kiểm tra, dù đã học bài rất kĩ nhưng điểm vẫn thấp. Còn những bạn khác do dùng điện thoại tra nên điểm cao. Đó là lựa chọn mỗi người, (em không nói về việc gian lận) nhưng em vẫn cảm thấy ghen tỵ cực... Xem thêm

#16579 20:07, 01/07/2026

Ai trong chúng ta chắc cũng từng nghe "giao tiếp là chìa khóa" hay "giữ tính khách quan". Nhưng buồn cười là có vẻ so với việc ngồi xuống nói chuyện, giao tiếp thẳng thắn để giải quyết vấn đề thì việc tước đi quyền giải thích bày tỏ của người khác, tự suy đoán và "hiểu" vấn đề/người khác... Xem thêm

#16578 23:06, 30/06/2026

Mình là nam 2k3, có quen và yêu một bạn nữ 2k7 ở quê An Giang xa xôi. Bạn học trường ĐH TĐT. Mình quen bạn cũng được một năm rồi, ngày đầu tiên bạn ra mắt gia đình mình thì gia đình mình có cái nhìn không tốt một chút và bạn vô tình biết được. Tuy nhiên, bạn... Xem thêm

#16577 22:06, 30/06/2026

Bạn bè đại học cũng chỉ là trao đổi về lợi ích chớ chả tốt đẹp với nhau đâu, "thật lòng thật dạ" - câu thoại tưởng chừng thật nhưng chỉ là hàm ý để khiến đối phương tội lỗi cũng dạng thao túng tâm lý. Người ta cho bạn nhiều cơ hội để nhận ra, nhưng không, chỉ biết... Xem thêm